| Quỳnh Hà là dân ngoại thương, lãng đãng với tình yêu mà lạc sang điện ảnh. Học hai năm về sản xuất phim ở Mỹ, trở về, cô gái bé nhỏ ấy đang là nhà sản xuất phim độc lập trẻ nhất VN.
Làn gió lạ của phim Việt mấy năm gần đây ghi nhận sự đóng góp đáng kể của các nhà làm phim gốc Việt trở về. Được học hành và tích lũy kinh nghiệm tại một số đất nước có nền điện ảnh phát triển như Anh, Mỹ, Hàn Quốc..., khi làm việc tại VN họ đã vực lên đáng kể sự chuyên nghiệp trong chuyên môn và những sáng tạo mới mẻ của điện ảnh bản địa. Cũng đồng thời là một số không nhiều các bạn trẻ đã tự tìm cho mình con đường ra nước ngoài học để được làm phim chuyên nghiệp. Tốt nghiệp Đại học Ngoại thương Hà Nội, làm phiên dịch cho dự án điện ảnh của Quỹ Ford rồi nhận học bổng của Ford để sang Mỹ học tại Trường USC (University of Southern California), cô gái sinh năm 1983 Vũ Quỳnh Hà là một trong số những người Việt trẻ học làm phim ở Mỹ để thực hành tại VN. “Với một người trẻ tuổi, sự thay đổi nhận thức sẽ đến khi họ biết mình thích gì, mình muốn gì. Với tôi, sau ba năm làm việc cho dự án điện ảnh, tôi biết mình muốn làm sản xuất phim” - Hà nói. Cách học tốt nhất là làm việc * Tại sao không là một chuyên môn nào khác mà Hà lại chọn cách trở thành nhà sản xuất phim...? - Tôi muốn làm một việc gì đó mà mình thật sự thích, thật sự yêu và không bị bó buộc. Tôi nghiệm ra rằng làm bất cứ việc gì cũng vậy, nếu mình yêu thích công việc đó thì mình sẽ làm rất tốt. Hồi bé tôi hay bị mẹ nhốt trong nhà, chiều chiều bọn trẻ con trong xóm hay tụ tập trước cửa sổ nhà tôi để nghe tôi kể chuyện. Tôi kể hết chuyện cổ tích mà bà tôi kể thì tôi tự bịa chuyện ra để kể. Tôi có nhiều câu chuyện muốn kể, tôi thích kể chuyện, tôi thích làm việc chung với người khác và tôi biết mình sẽ làm việc tốt với người khác để kể được một câu chuyện hấp dẫn. * Học ở một nơi quá chuyên nghiệp nhưng lại bắt đầu ở một chốn còn quá thiếu về điều kiện để làm phim. Để bắt đầu một dự án, Hà phải làm gì? Có gì khác với những gì đã học được không? - Tất nhiên phải thay đổi cho phù hợp với điều kiện ở mình cũng như với từng dự án, từng cá nhân. Công việc ở VN về cơ bản thì không khác với những gì tôi đã học. Tôi cũng đã bắt đầu một số dự án và việc đầu tiên là đi chào hàng các ý tưởng. Nếu một hãng nào đó thích ý tưởng thì mình sẽ tiếp tục phát triển nó thành kịch bản. Không chỉ ở VN mà ở bất cứ nước nào cũng có những thủ tục, cách thức riêng. Cách học tốt nhất là làm việc. Khó khăn của những người mới như tôi là chưa thật sự nắm rõ được thị trường đang cần gì. Thêm nữa, muốn áp dụng những cách làm mới thì phải có thời gian, phải kiên nhẫn, phải vững vàng, đồng thời cũng phải khéo léo, linh động. Làm sản xuất cũng phải tin vào bản năng Suy nghĩ nghiêm túc với công việc, Quỳnh Hà rất khác về hình dung một người phụ nữ trẻ làm điện ảnh. Không quá lãng mạn hay dành những từ ngữ hoa mỹ cho công việc mình theo đuổi, ý thức một cách thực tế hoàn cảnh làm việc có lẽ chính là những điểm vừa mạnh, vừa yếu của cô gái trẻ này. Quan niệm rõ ràng về chuyên môn của nhà sản xuất là làm vừa lòng tất cả mọi người trong đoàn phim - Hà bảo - đau đầu nhất là cân bằng được việc chiều lòng đạo diễn cho hiệu quả sáng tạo mà không bị vượt quá kinh phí cũng như thời gian quay; tùy dự án, từng đạo diễn và từng nhà đầu tư mà nhà sản xuất có quyết định phù hợp. Hà bảo khi đó chỉ còn biết tin vào bản năng, cảm nhận của mình cũng như tin vào những người cộng tác. Trước khi về VN, Quỳnh Hà đã cùng các bạn khuấy động đời sống phim ảnh của các bạn trẻ bằng cách tổ chức các liên hoan phim ngắn có nhiều tiêu chí khác nhau trên Internet và bây giờ hằng tuần, những người yêu điện ảnh có thể xem phim dự thi, giao lưu với những người làm phim (đa số là trẻ) ngay trên mạng... * Lý do gì để Hà và các bạn chọn Internet cho ba dự án phim ngắn: Tiệc phim Yxine, Hà Nội em yêu anh, Sài Gòn anh yêu em? - Internet giờ đây là phương tiện giao tiếp mặc định của giới trẻ. Nó nhanh, đơn giản, mạnh và có sức lan tỏa lớn. Mục đích lâu dài của dự án Hà Nội em yêu anh là phát triển phong trào sản xuất phim ngắn ở các thành phố lớn, cả trong nước và quốc tế. Các dự án của chúng tôi đều độc lập, phi lợi nhuận và tình nguyện, cũng là để giới trẻ thấy ai cũng có thể làm phim, ai cũng có thể dùng điện ảnh để thể hiện quan điểm của họ về cuộc sống, tình yêu của họ với nơi họ sinh ra và lớn lên. * Đặt mốc liên quan đến đại lễ 1.000 năm, có phải Hà Nội em yêu anh đã tự khung dự án lại không? - Chúng tôi đặt mốc cho dự án là để có một mục tiêu cho các thành viên hướng tới. Làm việc mà không có đích đến thì sẽ rất khó. Nhưng cũng có thể nói 1.000 năm Thăng Long là mục tiêu ngắn hạn của Hà Nội em yêu anh. * Bắt nguồn từ cái cớ của tình cảm, cho đến bây giờ khi đã đi được hơn nửa chặng đường thời gian, các phim dự thi cho Hà thấy điều gì từ cái nhìn cũng như cảm giác của các bạn trẻ? - Các bạn trẻ trong dự án rất hào hứng với việc làm phim, có lẽ bởi họ thấy mình có thể tự do bày tỏ tình cảm, suy nghĩ của mình. Đó là sự nồng nhiệt của lứa đôi trẻ tuổi đến cái tình nhẹ nhõm của người già, cả những cảm giác với sự đổi thay của Hà Nội nữa. Cũng không ít bạn trẻ chịu ảnh hưởng của phim truyền hình Hàn Quốc, Hong Kong nên câu chuyện chưa vượt ra những môtip quá quen thuộc trên truyền hình. Điều may mắn là tất cả bạn trẻ tham gia Hà Nội em yêu anh đều rất ham học hỏi. Các bạn ấy biết mình muốn gì và tìm mọi cách để thực hiện được điều các bạn ấy muốn. Chưa biết là các bạn có theo nghề làm phim hay không nhưng với những đức tính và cách thức làm việc như tôi đã biết thì họ sẽ nghiêm túc với bất cứ ngành nghề gì mà họ sẽ chọn sau này.
CÁT KHUÊ (Nguồn: [http://www.tuoitre.vn]) | ||||
i'm a new soul ~ i came to this strange world ~ hoping i could learn a bit about how to give and take
Breathing & Playing
-
my favourite street food in Hanoi - bún thang – one of Hanoi signature noodle soups – end of Hạ Hồi street ốc luộc – boiled snails – Đinh Liệt/ Hàm Long bún ốc – snail noodle soup the traditi...
Wednesday, August 4, 2010
Tôi có nhiều câu chuyện muốn kể
Saturday, May 8, 2010
tuổi trẻ là những ước mơ, tuổi trẻ là những đam mê
Tuổi trẻ là những đam mê
Ấp ôm bao giấc mơ yêu tuyệt vời
Hòa cùng lời hát hôm nay
Nhịp chân bước trên con đường
Ánh dương bừng sáng phía chân trời xa.
Tuổi trẻ là những khát khao
Tuổi trẻ là phút mê say
Biết yêu nhưng mãi nói không nên lời
Hờn giận rồi sẽ qua đi
Cùng nhau bước trên con đường
Nắm tay mình sẽ mãi không rời nhau
Rap:
Và cứ thế mỗi ngày
Vào mỗi buổi chiều nơi đây
Như lại có một đám thanh niên
Với quần tụt áo pull
Họ tập họ lắc những động tác thật phi thường quay cuồng
Cho đến khi bóng tối dần buông, những ngọn đèn đang lấp lánh trên đường
Họ lại lặng lẽ lộn nhẹ bước đi như những con người bình thường.
Rồi bóng tối cũng sẽ lùi xa
Bầu trời cao trong xanh chim hót vàn lời ca
Những gương mặt ánh mắt rạng ngời quên đi những giọt mồ hôi vất vả tuôn rơi lã chã trong từng ngày đông buốt giá
Ngày nắng hạ oi bức, sẽ cùng ta giọt máu nóng tuổi trẻ sung sục không nguôi trong bạn trong tôi trong mỗi chúng ta.
Sẽ hóa phép cho những ước mơ trở thành hiện thực trong tương lai không xa.
Wednesday, April 21, 2010
This is what palace is to me.
Jang-Geum Seo: I'll tell you this: no-one can ever persuade me to give up! I will never give up!
Jang-Geum Seo: I am happy. Are you happy?
Jeong-ho Min: I am sad. Are you scared?
Jang-Geum Seo: My heart flutters like a butterfly. Are you brave?
Jeong-ho Min: I am scared.
http://www.imdb.com/title/tt0409546/quotes
Jang-Geum: Please take back your will to let me stay in the palace. I have met a lot of sick people outside the palace. Though my ability is limited but I really hope to help the people out there.
Jeong-ho Min: Will you regret?
Jang-Geum: No. The palace enabled me to do my thing in cooking. It enabled me to practice my medical skill. And also met my husband. But the palace caused me to lose my mother. And Madam Han. I almost lose my life. This is what palace is to me. It would enable one to seem to own everything but it would also take away the most important thing from you. It seems to enable you to do what you want but it will also make you lose everything. Everyone looks fancy but no one is happy. It looks grand on the outside but in actual it is a sad place. (Palace ~ Fame/ Power/ Money etc.)
Jang-Geum successfully saves both mother and child by doing a caesarian delivery. Jang-Geum, Min Jung-Ho and So-Won sit by the woman and smile as they welcome the newborn into life. Min jung-ho says, "This is not the era for this woman. She will always ask, "If it can be done in order to save lives... Why not?"
http://hkadb.net/index.php/Jewel_In_The_Palace#ep._54_.28FINAL_EPISODE.29
가나라~ 가나라~ 아주 가나~
나나니~ 나여도~ 못 노나니~
아니리~ 아니리~ 아니노네~
에이야~ 디이야~ 에야나나니노~
오지도~ 못하나~ 나도 가마~
에이야~ 디이야~ 에야나나니노~
오지도~ 못하나~ 나도 가마~
뜻해설
오나라오나라아주오나- 와라와라 그렇다고 아주오냐
가나라가나라- 가라가 그렇다고 아주가냐
아니리아니리아니노네-아니야아니야이것도아니야
에이야디이야에야나나니노 (국악음)
오지도못하나나도가마-오지도못하니까나도가마
에이야디이야에야나나니노 (국악음)
오지도못하나나도가마-오지도못하니까나도가마
Monday, April 12, 2010
Chúng Ta Làm Phim tròn 1 tuổi
(Thứ hai, 12/04/2010 12:00)
Có thể tổng kết về dự án ngắn gọn như sau. Trong một năm vừa qua, dự án Chúng ta làm phim đã tổ chức được 10 lớp học hướng dẫn làm phim cho hơn 200 học viên tuổi từ 12 đến 22. Đã có hơn 60 bộ phim tài liệu và 10 bộ phim truyện ngắn được hoàn thành. Nhưng tôi muốn dành thời gian để chia sẻ một vài điều với những học viên của dự án.
Monday, February 22, 2010
Hãy để chữ “hiếu” đè bẹp bệnh “sĩ”!
"Khi mỗi người trẻ báo hiếu với bố mẹ, bắt tay vào làm ngay những gì có hiếu với bố mẹ thay vì cứ sĩ diện hão thì chắc chắn phong trào đi làm thêm, làm giàu của thanh niên VN sẽ bùng lên. Đi làm để không phải xin tiền bố mẹ, để bố mẹ đỡ bị còng lưng, đỡ lão hóa, để tự “cai sữa” cho mình từ tuổi 18 như giới trẻ ở các nước phương Tây thì coi như đã là người có hiếu".
| TS. Hoàng Anh Tuấn còn là trọng tài quốc tế môn võ Wushu (Ảnh: Bùi Dũng) |
“Ta + Tây + Ta”
Nếu phân ra các bước ngoặt trong cuộc sống của mình thì những bước ngoặt nào anh không thể không kể tới?
- Hai năm trước, bố tôi nhập viện. Sau khi bố mổ cấp cấp cứu, bệnh viên kết luận có khối u ác tính. Trong vòng hai tháng phải mổ để bỏ khối u đó theo bác sĩ nói và bố tôi chỉ có thể sống thêm tối đa hai năm. Lúc ấy tôi đã nghĩ cuộc sống sao mà ngắn thế.
Bạn bè khuyên gia đình tôi nên đưa bố sang Singapore xét nghiệm lại. Người giúp vé máy bay, người dịch giùm bệnh án sang tiếng Anh… Nhưng cũng có nhiều người nói tao sẽ từ mày nếu mày mang bố đi. Là con trai trong nhà, tôi phủ quyết tất cả, quyết định đưa bố sang Singapore, dù có khó khăn thế nào. Qua đó một tháng, quyết định đưa ra là ở VN chẩn đoán nhầm.
Tôi tin tưởng là bố mình không thể kết thúc cuộc sống ngắn ngủi như vậy và tôi không thể từ bỏ từ bỏ mọi nỗ lực. Cho dù có cắt 20 năm tuổi thọ của tôi để bố tai qua nạn khỏi thì tôi cũng sẵn sàng… Gia đình đã mất một khoản tiền khoảng 300 triệu để đi chạy chữa cho bố, nhưng số tiền đó có thể kiếm lại được còn bố mình sao kiếm được?! Bố tôi qua khỏi, đó là một bước ngoặt của cuộc đời tôi.
Một câu chuyện khác cũng thôi thúc tôi rất nhiều, đó là ngày còn bé, khi tôi được điểm 10, bố mẹ cho tôi đi ăn phở. Nhưng chỉ có tôi ăn, bố mẹ đứng ngoài nhìn. Lúc đó tôi đã hiểu, thấy nghẹn lại, chảy nước mắt, không ăn nổi bát phở mà mình mơ ước.
Lúc ấy tôi đã được thôi thúc rằng mình không thể để bố mẹ khổ nữa. Tôi đi bán đá để kiếm thêm tiền mà không hề ngần ngại, càng ngày càng trở nên dạn dĩ. Khi thấy mẹ da mồi, tóc bạc tôi cũng đã suy nghĩ rất nhiều và quyết tâm đạt được mong ước của mẹ là mua được ngôi nhà mặt đường, ở trong thành phố và tôi đã làm được điều đó cho mẹ.
Thế nên đến bây giờ tôi vẫn nung nấu một điều là nếu muốn làm gì thì hãy quyết tâm làm bằng được điều mình muốn, vì cuộc đời quá ngắn.
Tôi rất thích bài hát “It’s my life” của Bon Jovi, trong đó có câu “Tôi vẫn muốn sống khi tôi còn đang sống…" (I just wanna live while I’m alive….) và tôi đã tự làm cái clip này để chiếu lên cho học viên xem khi tôi đi giảng dạy.
Cho đến bây giờ, anh thấy rằng cơ hội lớn nhất mà anh đã nắm bắt được là gì và anh đã đoạt lấy nó như thế nào?
- Cơ hội lớn nhất là khi Chủ tịch Hội Marketing Việt Nam nói khu vực phía Bắc đang cần người phát triển và tôi đã được giao nhiệm vụ này.
Bây giờ Hội đang xúc tiến đẩy cao hình ảnh, con người VN, các địa phương của VN, doanh nghiệp VN ra bên ngoài và mang quốc tế đến VN. Tôi hiểu, có rất nhiều ước mơ gần đạt tới mà nếu mình không chốt được thì nó sẽ qua đi.
Chắc anh không ngại chia sẻ ở đây một thất bại anh đã vấp phải rồi tự “hóa giải” và một thất bại mà cho đến bây giờ anh vẫn đang đi tìm lời giải đáp?
- Lần mới về Việt Nam, khoảng năm 2000, tôi nộp hồ sơ đi xin việc tại Đại sứ quán Úc, để làm cán bộ dự án. Lọt vào vòng trong cùng, còn một chọi một, thì tôi bị trượt.
Lúc đó tôi rất buồn. Tôi đã hứa với bản thân là mình học gì thì làm cái nấy, áp dụng những điều đã học vào thực tiễn và đã học ở Úc thì sẽ làm cho Úc.
Tôi biết mình đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không tránh khỏi hụt hẫng. Dù thế, tôi vẫn viết thư cảm ơn gửi đến người đã phỏng vấn tôi: Tôi rất thích công việc đó nhưng rất tiếc đã chưa tìm được tiếng nói chung. Tương lai có vị trí tương tự thì mong ông thông báo với tôi.
Thư đến ông Graham Alliband, nguyên Đại sứ Úc, người đã ở Việt Nam 25 năm, biết tiếng Việt. Ông ấy đã trả lời tôi: Bạn là một ứng viên tốt, có tiềm năng, hy vọng sắp tới còn nhận được hồ sơ của bạn.
Lần sau, tôi tiếp tục nộp hồ sơ vào đó, dù nhiều bạn bè khuyên nên kiếm chỗ khác. Hóa ra lần này tôi được tuyển. Qua hai tháng thử việc, người từng được tuyển lựa vào vị trí cán bộ dự án mà tôi thi tuyển trước kia bận việc nhà, tôi được giao làm cùng lúc 2 việc, vừa làm dự án, vừa giảng dạy.
Còn bây giờ, tôi vẫn đang tìm lời giải cho nhiều câu hỏi lớn. Ví dụ như làm sao đẩy mạnh kênh phân phối của các doanh nghiệp, sản phẩm của VN ra nước ngoài nhiều hơn nữa? Làm sao tiếp thị hình ảnh VN ra nước ngoài hiệu quả?
Tôi đã nghĩ đến công thức “Việt Nam + bạn bè quốc tế + Việt Nam”, tức là “Ta + Tây + Ta”, có nghĩa là Ta chủ động đề xuất, hợp tác với Tây và sản phẩm vẫn do chúng ta quản lý, điều hành. Ta mời Tây về làm và mình triển khai, như các mô hình đã thành công như đồ ăn Hot rock, lẩu Ashima...
Tôi đang xúc tiến đến các hội viên thuộc Hội Marketing Việt Nam tìm được nhiều đối tác nước ngoài. Bước tiếp theo là các hội viên sẽ giúp các DN VN tìm đối tác nước ngoài.
Người giàu, người nghèo và câu chuyện con ếch điếc
| "Người giàu thiên về hành động, bằng mọi cách tìm ra phương pháp để giải quyết vấn đề" |
Tác giả của bộ sách "Cha giàu, cha nghèo”, ông Robert Kiyosaki, có dẫn lời người “cha giàu” của mình: “Đừng bao giờ đổ lỗi cho bất kỳ ai vì sự thất bại của mình. Nếu con đổ lỗi cho ai đó, con sẽ không bao giờ học hỏi được từ những sai lầm của mình. Nếu con đổ lỗi cho họ tức là con đang để tuột mất sức mạnh của chính mình”. Anh có bao giờ coi những thất bại đã góp phần tạo nên sức mạnh của mình hôm nay?
- Khi đã nhận làm thì tôi sẽ đi đến cùng để nhìn thấy kết quả chứ không bao giờ dừng lại để tìm lý do bào chữa. Luôn có nhiều cách để giải quyết một vấn đề, không thể để cái khó bó cái khôn hay để nỗi lo thất bại làm vật cản ngại đối với mình. Dám nghĩ, dám làm, dám nhận trách nhiệm và đối mặt với khó khăn, thách thức sẽ khiến mình trưởng thành hơn rất nhiều.
Tôi đã gặp người cha giàu mà bạn nói, trong một khóa đào tạo về “Chiến binh” (Warriors bussiness) tại Singapore. Ông Keith Cunningham là một tỉ phú, là tấm gương đối với tôi. Người cha giàu này từng gặp thất bại lớn trong đời, nhưng sau đó ông đã thành công như mọi người thấy, trở thành một “chiến binh” kinh doanh với cái đầu thép và trái tim vàng.
Vào năm 1990, ông mất khoảng 100 triệu USD vào lúc thị trường chứng khoán suy giảm mạnh. Niềm tin, hạnh phúc rơi rụng, lúc đó ông để tóc dài, đeo khuyên tai, đi lên Tây Tạng hai năm để tu thiền, đọc sách kinh doanh.
Cuối cùng ông hiểu rằng sự thất bại chính là ông ấy, như đạo Phật đã dạy "kẻ thù lớn nhất của mình là chính mình" và chính ông đặt ra nguyên tắc "thứ nhất là đừng bao giờ để mất tiền và thứ hai là... không bao giờ quên nguyên tắc thứ nhất", nhưng ông đã quên nó.
Theo anh, về căn bản, tư duy của người giàu và tư duy của người nghèo khác nhau như thế nào?
- Người giàu thiên về hành động, bằng mọi cách tìm ra phương pháp để giải quyết vấn đề. Còn người nghèo hay tìm lý do để không làm, nhìn thấy rất nhiều rủi ro, nhược điểm để… né tránh..
Tôi hay nói về câu chuyện con ếch điếc. Con ếch rơi xuống giếng, tìm mọi cách nhảy lên; nhiều con ếch khác thấy vậy kêu đừng cố, nhảy không lên đâu. Thế nhưng các con ếch khác càng nói thì con ếch dưới giếng càng ra sức nhảy. Cuối cùng nó nhảy lên được. Hỏi nó tại sao lại nhảy hăng thế? Hóa ra con ếch này điếc bẩm sinh nên cứ tưởng mấy con ếch kia cổ vũ mình!
Còn thực tế nhé, bố mẹ Bill Gates là hiệu trưởng ở trường ĐH, nhưng Bill Gates vẫn bỏ dở ĐH, cho dù bố mẹ có ngăn cản. Steve Jobs, cha đẻ của Apple, cũng bỏ ngoài tai nhiều lời gàn để theo đuổi sự nghiệp. Đấy là sự dũng cảm.
Thế nên đã là người trẻ thì phải dám cọ sát, và như tôi nói, các bậc cha mẹ bây giờ cũng nên “cai sữa” cho con mình khi chúng đã đủ 18 tuổi, chứ không phải nuông chiều, ỷ lại để có quá nhiều “đứa trẻ tuổi 30” như bây giờ.
Anh đánh giá một người được coi là “giàu sang” qua những điều gì?
- Giàu sang thì hãy dành trên 5% cho việc làm từ thiện, hỗ trợ cộng đồng. Người giàu sang cũng là người biết chia sẻ, làm giàu một cách liêm chính, chứ không phải giàu kiểu “trọc phú”.
Anh có thấy hiện tượng “nghèo” nên “hèn”, “giàu” mà lại chẳng “sang” còn phổ biến trong đời sống xã hội VN hôm nay?
- Tầng lớp doanh nhân của chúng ta mới được hình thành nên còn tồn tại nhiều điều cũ thì cũng dễ thông cảm thôi. Bây giờ, số doanh nhân được đi học, được mở mang với bên ngoài ngày càng nhiều và có hành vi ứng xử văn minh hơn, từ nơi bàn tiệc đến cái bắt tay, cách đưa danh thiếp, hẹn đối tác. Ngày xưa chúng ta còn ngồi đợi đơn hàng, nhưng đến nay chúng ta đã chủ động ra biển khơi đánh bắt cá.
Ngày xưa nhà tôi cũng nghèo. Có nhiều cái mình không làm được dù là nhỏ thôi, như mua hoa tặng mẹ ngày 8/3. Ngay cả đáp ứng những nhu cầu của bản thân cũng chưa có điều kiện, nên nhiều lúc bảo “không thèm” nhưng đó là tự mình phải nói dối bản thân.
Khi còn nghèo thì việc nói những điều yêu thương với nhau đôi khi cũng khó. Tự dưng nói con yêu mẹ thì có thể mẹ lại chắc là con mình định xin tiền. Còn lúc mình làm ra tiền, đi nước ngoài, mua về lọ thuốc bổ rồi tặng bố và nói con yêu bố rất dễ.
Các bạn trẻ hãy chứng minh mình yêu bố mẹ bằng đồng tiền mang về, hạn chế xin tiền gia đình. Khi đi làm rồi hãy biết tiết kiệm và đầu tư, cái giàu sẽ từ đó mà sinh ra.
Chú tâm để cháy hết mình!
| "Với tôi, cho để nhận" |
- Chẳng có cái gì ngẫu nhiên cả. Tôi đã xác định làm gì thì tôi đốt cháy mình cho nó, huy động 11/10 tâm sức, nhiệt lượng, từ học võ, đi bơi hay triển khai dự án kinh doanh… Tôi đã từng dạy wushu và có học trò vô địch tán thủ nữ. Thế nên cái gì người ta làm được thì mình cũng có thể làm được. Trình độ không quan trọng bằng thái độ.
Năm 2004, tôi đã từng giúp Thái Nguyên trở thành tỉnh có nguồn vốn thu hút đầu tư nước ngoài lớn nhất toàn quốc. Đó là nhờ có ban lãnh đạo lúc đó vô cùng nhiệt tình, quyết liệt. Các doanh nghiệp ở đó tập trung đầu tư tìm bạn hàng. Những điều đó đã tạo sức hút cho Thái Nguyên. Còn lúc đó mà cứ nói Thái Nguyên sao làm được thì không bao giờ làm được. Nếu anh không muốn tự cứu mình thì tôi sẽ không muốn nói nữa…
Ở đây tôi chỉ là truyền lửa cho mọi người. Khi lửa cháy thì năng lượng lên đến 11/10. Anh quyết tâm làm cái gì thì anh nói thẳng ra và làm theo. Cũng như anh muốn kiếm bao nhiêu tiền thì hãy nói ra, tôi giúp, có người sẽ giúp và anh hãy cháy hết mình.
Liên tục động não, tìm ý tưởng mới, anh còn nhiều “khoảng trống” dành cho riêng mình?
- Có chứ. Tôi vẫn đầy đủ thời gian để “sạc năng lượng”, để đi xem phim, đọc sách, đi nước ngoài học hỏi thêm. Phải học từ những người giỏi nhất. Được làm cái mình yêu thích và chia sẻ thông tin, hiểu biết với mọi người đó cũng là cách tôi thư giãn.
Bây giờ anh có thể "tiếp thị" bản thân mình bằng một câu thôi…?
- Tôi sẵn sàng chia sẻ với mọi người, với tôi, “give to take”, cho để nhận.
Còn để để tiếp thị hình ảnh đất nước VN thì điều gì là quan trọng nhất và theo anh, nên nhấn vào đâu?
- Nhấn vào con người. Nước ta có quá nửa dân số dưới 35 tuổi. Đã là người trẻ thì sẽ chẳng sợ một thách thức gì. Tương lai người trẻ sẽ khiến SEA Games là của chúng ta, châu Á là của chúng ta…
Tư duy hành động, dám nghĩ, dám làm, sáng tạo trên truyền thống, nền móng của đất nước đó là những điều quan trọng với người trẻ cần có.
Có những sai lầm nào mà lâu nay chúng ta cần đã mắc phải rất nặng nề, làm hỏng hay méo mó hình ảnh đất nước mà anh cho rằng phải nhanh chóng được khắc phục và chấm dứt?
- Đó là suy nghĩ trẻ thì không đáng tin cậy, chưa làm được việc, giao cho một người trẻ làm lãnh đạo thì không được. Đừng nghĩ người trẻ thì không làm được việc. Hãy giao việc và giao cho họ cơ hội.
Còn người trẻ hãy ra sức học, làm và nâng tinh thần nhận trách nhiệm cao lên. Muốn bày tỏ con yêu bố lắm thì đừng xòe tay ra xin tiền bố.
Người trẻ không thiếu “chất” mà chỉ thiếu “lửa”
| "Tôi đã đặt mục tiêu trong đời mình là phải tham gia chạy maraton một lần" |
“Nếu tôi có một chiếc xe đạp cũ, cho thuê, tôi cũng có tiền. Nếu tôi có một chiếc chiếu rách, đem ra Mỹ Đình cho thuê, tôi cũng có tiền. Thú thật, tôi nhìn đâu cũng thấy tiền và các bạn có đến n cách kiếm tiền mà chẳng bao giờ phải nói nhà em nghèo”… Anh đã khiến nhiều người trẻ bị… rúng động với phát biểu ấy đấy. Phải chăng anh đang thấy được quá nhiều cơ hội làm giàu, phát triển sự nghiệp mở ra với người trẻ hôm nay nhưng tiếc một điều rất nhiều người trẻ còn bi quan và… chẳng thấy gì?
- Nói thẳng ra bạn cần tiền và cần bao nhiêu. Trẻ hay theo phong trào, người ta đi làm gia sư, bán hoa… rồi nói em đã làm thêm nhiều lắm. Nhưng làm như thế thì khô áo là hết tiền.
Cơ hội giành cho bạn trẻ quá nhiều, hãy kiên trì, kiên tâm với công việc mà mình thực sự say mê. Mình phải có thích thú, có mục tiêu rõ ràng thì mới có thể làm đến nơi đến chốn. Cơ hội bay nhanh, đặt năng lượng cao thì mới chộp được.
Nếu anh không sẵn sàng và tự tin giơ tay thì không ai biết thế nào mà giúp. Vậy hãy vặn năng lượng lên đi. Có chạy nhanh mới có thể ghi bàn chứ vật vờ thì không bao giờ chiến thắng, trước hết là thắng bản thân mình.
Đừng lấy lý do mình thiếu chất, không đủ năng lượng. Thực sự mình ăn ngon hơn Tây nhiều chứ. Mình không hề thiếu chất, chỉ thiếu lửa mà thôi. Như vận động viên wushu Thúy Hiền, một cô gái thiếu canxi, ốm yếu cũng vô địch 3 thế giới liên tục ba lần. Cứ nói cần cải thiện dinh dưỡng nhưng ăn thế nào để đủ, nếu bày hết mọi món ăn ra đó thì có vô địch được không hay sự quyết tâm vẫn không đủ mạnh, vẫn chạy vật vờ?
Còn tôi đã hứa với lòng mình là phải thực hiện được mục tiêu trong đời mình là tham gia chạy maraton một lần.
Anh nói rằng mình đã góp phần xây dựng lên nhân vật Mquiz và là một trong những giám khảo của chương trình “Chìa khóa thành công” dành cho các bạn trẻ, phát sóng trên VTV1. Vậy chìa khóa thành công với các bạn trẻ hiện nay, theo anh, có thể gói gọn trong những điều gì, phải chăng là “hành động, hành động và… hành động”?
- Đó là học và ứng dụng những điều mình đã học vào công việc. Học, làm và giao tiếp bằng tâm. Nếu lên chùa, muốn cầu xin sức khỏe thì mình phảI có kế hoạch rèn luyện sức khỏe và tuân thủ thực hiện. Muốn có một tỷ hay hai tỷ thì cũng phải bắt tay vào hành động để đạt được chứ không phải chỉ biết đi cầu xin mơ hồ “con xin lộc rơi lộc vãi” mà chẳng biết cụ thể là muốn cái gì!
Anh có khuyến khích bản thân và những người trẻ khác dám bày tỏ và dám thực hiện khát vọng đến mức tuyên bố “Đến năm 40 tuổi tôi sẽ làm thủ tướng” như có người từng tuyên bố và… chưa làm được, hoặc “Tôi muốn là Bill Gates Việt Nam”?
- Dù chưa gặp mặt những người tuyên bố nhưng tôi cho là họ rất dũng cảm và tôi ủng hộ. Chưa là thủ tướng nhưng chắc chắn người tuyên bố đã là thủ lĩnh rồi, bản thân họ là một trong những người giàu nhất VN và nhiều người dưới quyền họ cũng giàu gần như thế.
Trong Chi hội của tôi, có ban trẻ đã kiếm được 400 tỷ trong vòng 4 năm về kinh doanh SMS. Với những người đó, mục tiêu họ đặt ra vẫn có thể sẽ đạt được sớm hay muộn khi họ vẫn là chính mình.
Tất nhiên, việc đặt mục mục tiêu là hướng đến điều mà chúng ta có khả năng đạt được. Nếu quá lớn, không có khả nang thực hiện thì là ảo tượng. Người làm kinh doanh có nguyên tắc trong việc đặt mục tiêu là càng cụ thể, đo đếm được càng tốt và trong thời gian đủ ngắn của cuộc đời hữu hạn của mình, phải đạt được.
- Bùi Dũng (thực hiện)
Saturday, February 13, 2010
You’re not a failure, you just haven’t found your passion
When I was 17, I came 3rd in an international Japanese speaking contest. However, I don’t do anything about my Japanese studies now. The year prior, I got the highest marks in the state in my grade 7 piano exams. Now, I don’t play piano. During high school, I did 30-40 hours of maths during my school holidays. I finished the KUMON mathematics programme and got the highest mark possible for maths upon graduation (VHA 10. In my two maths subjects, I dropped just half a mark the entire year). I now hardly do any maths.
So, I had it that I was a failure. I had it that I was a quitter. I had it that I was a free-spirit who couldn’t stick through with anything. I had it that I only did stuff so that I could achieve in that area, and that once I had reached a certain level, I would get bored and quit.
If I’d stuck with my Japanese, maybe I could have been a young international diplomat for the government by now? If I’d stuck through with my piano, maybe I could have been a concert pianist by now. In maths? I could have been one of those crazily-young maths geniuses at universities who become tenured by the time they are 25 and spend their life devoted to the art, becoming a historical figure in that field, like Einstein or Newton.
However, while muling over my complete lack of commitment to sticking through with my hobbies, and while thinking about spending my life as Stephen Hawking has, I came to a realisation.
I never wanted to be a young international diplomat for the government. There was so much more I wanted to offer the world than just my language skills. Being a concert pianist didn’t excite me. I wasn’t passionate enough about music to practice for 15 hours a day. And I don’t want to become a professor and spend the rest of my life at university. I want to explore the world. I want to learn as much as I can and give the world as much of me as I can. I want to live life to the fullest.
This conversation came up for me because of programming.
I’m in my third year of a mechatronics engineering/ computer science degree, and passing countless exams and assignments later, I still don’t think I’m very good at programming.
So, over Summer, I plan to do lots and lots and lots and lots and lots (you get the picture) of programming. When I do something, I like to go all the way. I want to be masterful. If I put my mind to something, I can and do achieve it. So, I know that after Summer, I’m going to be awesome at programming.
However, I was scared. I was scared that if I did programming, then I would stop after I thought I had achieved enough to justify that I was good at it. And, as I want to be the CEO of a robotics company, it wouldn’t bode well with me to stop programming when I’d achieved ‘enough’ to prove to others that I was good at something.
But then I realised the difference between programming and all my other activities. Whereas my mum wanted me to be good at Japanese, piano and maths; I really, really, really, really want to learn and be masterful at programming because it fits with my life goals of being a tech entrepreneur. And while I think my mother is amazing for working so hard to provide me with the opportunities to explore and excel in those areas, I know it will make a lot more of a difference if I am empowered to learn for me.
So now, I’m not scared that I’ll get bored of programming once I get good. I’m not scared that I’ll give it up when I’ve achieved ‘enough’. I’m just really looking forward to it, and I cannot wait until my exams end so that I can start programming the things that I want to program.
I’m not a failure or any of those things. I just hadn’t found my passion yet.
So don’t get disheartened if you keep giving up on things. Just keep searching until you find something that truly ignites you, and that you think is worthy of you committing your time to.
Wednesday, April 1, 2009
dear my future kid,
you've got to find your passion.
it can be either dancing, taking photos, creating software, creating robots, planting trees, singing, cooking, baking cookies, modeling, playing guitar, playing piano, writing, talking with people, sharing with people, helping people, reading, writing, criticizing, doing charity etc. anything my dear, anything that will do you and others good.
do things.
learn things.
listen. watch. study.
practice. experience. taste. touch. sense. experience.
make mistakes.
study. watch. listen.
experience. fail. try. make. do. fail. try.
taste. move. act. touch. do. sense.
experience.
make things.
create things.
inspire others.
you've got to find your passion in life, one, or more, no less.
you've got to find your passion.
if you have a lot, choose one of them and master it as much as how you love to do it.
i would love you to have, at least one, passion.
you've got to find your passion my dear.
and you will see it. because it is in you, it is in each of us. but you have to find it first.
you've got to find your passion!
~ your future mom.
Closed off from love
I didn't need the pain
Once or twice was enough
And it was all in vain
Time starts to pass
Before you know it you're frozen
But something happened
For the very first time with you
My heart melts into the ground
Found something true
And everyone's looking round
Thinking I'm going crazy
But I don't care what they say
I'm in love with you
They try to pull me away
But they don't know the truth
My heart's crippled by the vein
That I keep on closing
You cut me open and I
Keep bleeding
Keep, keep bleeding love
I keep bleeding
I keep, keep bleeding love
Keep bleeding
Keep, keep bleeding love
You cut me open
Trying hard not to hear
But they talk so loud
Their piercing sounds fill my ears
Try to fill me with doubt
Yet I know that the goal
Is to keep me from falling
But nothing's greater than the risk that comes with your embrace
And in this world of loneliness
I see your face
Yet everyone around me
Thinks that I'm going crazy, maybe, maybe
But I don't care what they say
I'm in love with you
They try to pull me away
But they don't know the truth
My heart's crippled by the vein
That I keep on closing
You cut me open and I
Keep bleeding
Keep, keep bleeding love
I keep bleeding
I keep, keep bleeding love
Keep bleeding
Keep, keep bleeding love
You cut me open
And it's draining all of me
Oh they find it hard to believe
I'll be wearing these scars
For everyone to see
I don't care what they say
I'm in love with you
They try to pull me away
But they don't know the truth
My heart's crippled by the vein
That I keep on closing
You cut me open and I
Keep bleeding
Keep, keep bleeding love
I keep bleeding
I keep, keep bleeding love
Keep bleeding
Keep, keep bleeding love
You cut me open and I
Keep bleeding
Keep, keep bleeding love
I keep bleeding
I keep, keep bleeding love
Keep bleeding
Keep, keep bleeding love
You cut me open and I
Keep bleeding
Keep, keep bleeding love