| Quỳnh Hà là dân ngoại thương, lãng đãng với tình yêu mà lạc sang điện ảnh. Học hai năm về sản xuất phim ở Mỹ, trở về, cô gái bé nhỏ ấy đang là nhà sản xuất phim độc lập trẻ nhất VN.
Làn gió lạ của phim Việt mấy năm gần đây ghi nhận sự đóng góp đáng kể của các nhà làm phim gốc Việt trở về. Được học hành và tích lũy kinh nghiệm tại một số đất nước có nền điện ảnh phát triển như Anh, Mỹ, Hàn Quốc..., khi làm việc tại VN họ đã vực lên đáng kể sự chuyên nghiệp trong chuyên môn và những sáng tạo mới mẻ của điện ảnh bản địa. Cũng đồng thời là một số không nhiều các bạn trẻ đã tự tìm cho mình con đường ra nước ngoài học để được làm phim chuyên nghiệp. Tốt nghiệp Đại học Ngoại thương Hà Nội, làm phiên dịch cho dự án điện ảnh của Quỹ Ford rồi nhận học bổng của Ford để sang Mỹ học tại Trường USC (University of Southern California), cô gái sinh năm 1983 Vũ Quỳnh Hà là một trong số những người Việt trẻ học làm phim ở Mỹ để thực hành tại VN. “Với một người trẻ tuổi, sự thay đổi nhận thức sẽ đến khi họ biết mình thích gì, mình muốn gì. Với tôi, sau ba năm làm việc cho dự án điện ảnh, tôi biết mình muốn làm sản xuất phim” - Hà nói. Cách học tốt nhất là làm việc * Tại sao không là một chuyên môn nào khác mà Hà lại chọn cách trở thành nhà sản xuất phim...? - Tôi muốn làm một việc gì đó mà mình thật sự thích, thật sự yêu và không bị bó buộc. Tôi nghiệm ra rằng làm bất cứ việc gì cũng vậy, nếu mình yêu thích công việc đó thì mình sẽ làm rất tốt. Hồi bé tôi hay bị mẹ nhốt trong nhà, chiều chiều bọn trẻ con trong xóm hay tụ tập trước cửa sổ nhà tôi để nghe tôi kể chuyện. Tôi kể hết chuyện cổ tích mà bà tôi kể thì tôi tự bịa chuyện ra để kể. Tôi có nhiều câu chuyện muốn kể, tôi thích kể chuyện, tôi thích làm việc chung với người khác và tôi biết mình sẽ làm việc tốt với người khác để kể được một câu chuyện hấp dẫn. * Học ở một nơi quá chuyên nghiệp nhưng lại bắt đầu ở một chốn còn quá thiếu về điều kiện để làm phim. Để bắt đầu một dự án, Hà phải làm gì? Có gì khác với những gì đã học được không? - Tất nhiên phải thay đổi cho phù hợp với điều kiện ở mình cũng như với từng dự án, từng cá nhân. Công việc ở VN về cơ bản thì không khác với những gì tôi đã học. Tôi cũng đã bắt đầu một số dự án và việc đầu tiên là đi chào hàng các ý tưởng. Nếu một hãng nào đó thích ý tưởng thì mình sẽ tiếp tục phát triển nó thành kịch bản. Không chỉ ở VN mà ở bất cứ nước nào cũng có những thủ tục, cách thức riêng. Cách học tốt nhất là làm việc. Khó khăn của những người mới như tôi là chưa thật sự nắm rõ được thị trường đang cần gì. Thêm nữa, muốn áp dụng những cách làm mới thì phải có thời gian, phải kiên nhẫn, phải vững vàng, đồng thời cũng phải khéo léo, linh động. Làm sản xuất cũng phải tin vào bản năng Suy nghĩ nghiêm túc với công việc, Quỳnh Hà rất khác về hình dung một người phụ nữ trẻ làm điện ảnh. Không quá lãng mạn hay dành những từ ngữ hoa mỹ cho công việc mình theo đuổi, ý thức một cách thực tế hoàn cảnh làm việc có lẽ chính là những điểm vừa mạnh, vừa yếu của cô gái trẻ này. Quan niệm rõ ràng về chuyên môn của nhà sản xuất là làm vừa lòng tất cả mọi người trong đoàn phim - Hà bảo - đau đầu nhất là cân bằng được việc chiều lòng đạo diễn cho hiệu quả sáng tạo mà không bị vượt quá kinh phí cũng như thời gian quay; tùy dự án, từng đạo diễn và từng nhà đầu tư mà nhà sản xuất có quyết định phù hợp. Hà bảo khi đó chỉ còn biết tin vào bản năng, cảm nhận của mình cũng như tin vào những người cộng tác. Trước khi về VN, Quỳnh Hà đã cùng các bạn khuấy động đời sống phim ảnh của các bạn trẻ bằng cách tổ chức các liên hoan phim ngắn có nhiều tiêu chí khác nhau trên Internet và bây giờ hằng tuần, những người yêu điện ảnh có thể xem phim dự thi, giao lưu với những người làm phim (đa số là trẻ) ngay trên mạng... * Lý do gì để Hà và các bạn chọn Internet cho ba dự án phim ngắn: Tiệc phim Yxine, Hà Nội em yêu anh, Sài Gòn anh yêu em? - Internet giờ đây là phương tiện giao tiếp mặc định của giới trẻ. Nó nhanh, đơn giản, mạnh và có sức lan tỏa lớn. Mục đích lâu dài của dự án Hà Nội em yêu anh là phát triển phong trào sản xuất phim ngắn ở các thành phố lớn, cả trong nước và quốc tế. Các dự án của chúng tôi đều độc lập, phi lợi nhuận và tình nguyện, cũng là để giới trẻ thấy ai cũng có thể làm phim, ai cũng có thể dùng điện ảnh để thể hiện quan điểm của họ về cuộc sống, tình yêu của họ với nơi họ sinh ra và lớn lên. * Đặt mốc liên quan đến đại lễ 1.000 năm, có phải Hà Nội em yêu anh đã tự khung dự án lại không? - Chúng tôi đặt mốc cho dự án là để có một mục tiêu cho các thành viên hướng tới. Làm việc mà không có đích đến thì sẽ rất khó. Nhưng cũng có thể nói 1.000 năm Thăng Long là mục tiêu ngắn hạn của Hà Nội em yêu anh. * Bắt nguồn từ cái cớ của tình cảm, cho đến bây giờ khi đã đi được hơn nửa chặng đường thời gian, các phim dự thi cho Hà thấy điều gì từ cái nhìn cũng như cảm giác của các bạn trẻ? - Các bạn trẻ trong dự án rất hào hứng với việc làm phim, có lẽ bởi họ thấy mình có thể tự do bày tỏ tình cảm, suy nghĩ của mình. Đó là sự nồng nhiệt của lứa đôi trẻ tuổi đến cái tình nhẹ nhõm của người già, cả những cảm giác với sự đổi thay của Hà Nội nữa. Cũng không ít bạn trẻ chịu ảnh hưởng của phim truyền hình Hàn Quốc, Hong Kong nên câu chuyện chưa vượt ra những môtip quá quen thuộc trên truyền hình. Điều may mắn là tất cả bạn trẻ tham gia Hà Nội em yêu anh đều rất ham học hỏi. Các bạn ấy biết mình muốn gì và tìm mọi cách để thực hiện được điều các bạn ấy muốn. Chưa biết là các bạn có theo nghề làm phim hay không nhưng với những đức tính và cách thức làm việc như tôi đã biết thì họ sẽ nghiêm túc với bất cứ ngành nghề gì mà họ sẽ chọn sau này.
CÁT KHUÊ (Nguồn: [http://www.tuoitre.vn]) | ||||
my favourite street food in Hanoi
-
bún thang – one of Hanoi signature noodle soups – end of Hạ Hồi street ốc
luộc – boiled snails – Đinh Liệt/ Hàm Long bún ốc – snail noodle soup the
traditi...