Breathing & Playing

Showing posts with label interesting. Show all posts
Showing posts with label interesting. Show all posts

Saturday, July 31, 2010

40 things to do, say, see, hear, taste, smell, and feel as soon as possible


Almost everyone loves to write, read, share, and tackle life goal lists. There are tons of books like “1,000 Places To See Before You Die,” sites for sharing lists like 43Things.com, and even a movie about two men chasing their final to-dos called, “The Bucket List.”

It’s fantastic that people want to do and see so much before they die. But I’ve realized after writing and publishing a few of these lists, is that they often imply a “years down the road” mentality, that we have a ton of time to finish every item on our lists. This makes us lose interest and leaves our lists to collect dust. None of us know how long we’re going to have. We may never live to an old age. So how about a new list with a more seize-the-day approach?

Here are 40 things to do, say, see, hear, taste, smell, and feel as soon as possible. Some things on this list are very small and simple, but can give profound results if you let it be so.

1. Enjoy a small victory after many major defeats.

2. Build something with your bare hands.

3. Hear whales communicating underwater.

4. Listen to the entire catalog of music from your favorite singer or band.

5. Let go of an inhibition.

6. Do something just for the hell of it. Not for money, fame, praise, or receiving an award.

7. Believe when all others have lost faith.

8. Taste fresh mountain spring water.

9. Hear genuine laughter.

10. Do something taboo.

11. Sit and listen to a waterfall.

12. Don’t say; “I’m having a bad day.”

13. Eat healthy.

14. Listen to a genre of music you’ve never liked.

15. Find beauty where others don’t.

16. Don’t think someone is strange just because they’re different.

17. Think those that are “normal” are strange.

18. Give a negative situation positivity.

19. Head to the woods.

20. Speak to someone much older than you. But listen more.

21. Ask questions that have no answers.

22. Give before someone asks.

23. Sincerely give a compliment to a stranger.

24. Give someone you don’t like a chance (or a second chance).

25. Reconcile with someone or a past event.

26. Get lost in a book, art work, or movie.

27. Dress to impress yourself.

28. Help an injured animal. (Seek trained professional if you could be in harm’s way.)

29. Take a break. Don’t worry about chasing a goal. Just enjoy the moment.

30. Go the extra step when you really don’t want to.

31. Be like John and “Imagine.”

32. Tell a love one; “I’m proud of you.”

33. Tell a love one after a failure or mistake; “I’m still proud of you.”

34. Enjoy a rainy day.

35. Don’t watch or read news for an entire day.

36. Lose a regret.

37. Dabble with your hidden talents.

38. Donate anonymously.

39. Find a new passion.

40. Finish an entire goal list.

Please feel free to add any other ideas from your own lists in the comment section below. We’d love to read about your near-future goals!

Photo by Nicholas_T

p/s: i'd love to meet the author of this blog soon :)

Sunday, July 25, 2010

Có Vàng Anh rồi, chả sợ!

(12/07/2010)


Năm 1945, Mỹ ném một quả bom nguyên tử xuống Nhật Bản.

Nửa thế kỷ sau, tổng thống Mỹ hối hận, ông tuyên bố, đáng ra không cần ném bom, mà chỉ ném Phan Thị Vàng Anh xuống, cũng đủ làm cho Nhật đầu hàng.

Vậy Vàng Anh là ai?

Là một thiếu nữ không đẹp cũng không xấu, không béo, cũng không gầy, không cao cũng không thấp, không trắng cũng không đen. Nhưng chắc chắn không ngu, mà thông minh. Thậm chí quá thông minh. Về trí thông minh của Vàng Anh có nhiều giai thoại. Và đây là một trong số: Có lần cả đám nhà văn đang nhậu nhẹt, ăn uống tưng bừng (nhà văn nước mình về khoản này thì nhất thế giới!). Vàng Anh không nhậu, nàng lim dim ngủ.

Chợt một con ruồi bay qua, cả đám văn nghệ sĩ nhao lên. Một phe bảo đấy là ruồi đực, một phe bảo ruồi cái. Tranh luận gay gắt đến nước sắp đánh nhau (nhà văn nước mình bao giờ tranh luận cũng như đánh nhau).

Vào lúc cao trào nhất, Vàng Anh mới mở mắt và phán: Không phải ruồi đực, không phải ruồi cái, con ruồi ấy thuộc giới tính thứ ba!

Cả bọn thét lên: Sao cô biết? Vàng Anh trả lời: Ta biết, vì ta là kẻ duy nhất trên đời này có hai giới tính.

Đúng vậy!

Vàng Anh có sự tư duy chính xác mà tất cả các đàn ông đều thèm khát. Tư duy của nàng nhanh như tia chớp, sắc như dao và nhọn hoắt như một cây kim.

Chỉ cần nghe kẻ nào đó nói nửa câu, đọc của kẻ nào đó nửa dòng là nàng đã đủ sức gào lên: “Ngu!”

Tôi cam đoan rằng chữ “ngu” là chữ Vàng Anh dùng nhiều nhất trong cuộc đời nàng, gấp chục lần chữ “khôn”, gấp trăm lần chữ “ăn” và gấp ngàn lần chữ “yêu”.

Thế nên, hãy cẩn thận khi tranh luận với Vàng Anh. Trong năm giây đầu tiên, nàng sẽ chỉ cho thấy bạn sai, trong năm giây tiếp theo, nàng sẽ chứng minh rằng bạn sai một cách tuyệt đối, trong năm giây tiếp theo, nàng cho biết bạn sai từ lúc sinh ra và năm giây cuối cùng, Vàng Anh tuyên bố bạn sẽ sai cho đến cuối đời.

Vàng Anh có khả năng nhìn tất cả các vấn đề từ trên cao, từ dưới thấp và thậm chí có thể bỏ vấn đề vào mồm nhai sau đó nuốt chửng như gà con nuốt giun, sau đó vẫn chiếp chiếp ngây thơ.

Bề ngoài Vàng Anh nom xinh xắn, nhất là khi để mái tóc “đờ - mi - gạc - xông”. Mắt trái nàng là mắt bồ câu, còn mắt phải nàng là mắt cú mèo, tròn xoe, trong vắt và sáng ngời như buổi sáng mùa xuân. Đàn ông thấy nàng thì tháo chạy, đàn bà thấy nàng thì im bặt, người già thấy nàng là khóc thét lên. Chỉ có đám nhà văn gặp nàng là tưởng bở.

Thiên hạ đồn rằng có một vĩ nhân sắp chết, biết được Vàng Anh sẽ đọc điếu văn, bèn tuyên bố: “Hãy coi tôi như chưa sinh ra!”.

Vừa duy lý, vừa duy tình, vừa duy vật, vừa duy ma, Vàng Anh phức tạp đến mức tốt nhất là ta nên chia tay nàng khi đang thân với nàng, bởi nếu không nàng cũng chia tay ta. Trí tuệ của nàng đủ dùng cho một ngàn đàn ông loại đỉnh cao. Cho nên, khi giá xăng tăng cao, hội nhà văn chỉ cần nhúng Vàng Anh vào nước, rồi mang nước ấy đổ vào ôtô là máy nổ giòn tan như đã đổ xăng.

Cũng chả cô gái nào nữ tính bằng Vàng Anh. Trước một người đàn ông đẹp (cỡ Lê Hoàng) nàng yêu ngay lập tức bất kể chiều cao, cân nặng và khả năng tài chính. Danh sách của nàng tới nay bao gồm một nhà thơ, ba giáo sư đoạt giải Nô - ben, ba lực sĩ cử tạ, hai tướng cướp và một anh hề, đấy chỉ tính những người mà nàng ra mắt chính thức và để cho sống. Những anh nàng yêu sau đó thất vọng giết đi không tính.

Lý do Vàng Anh yêu nhiều là vì nàng chỉ thích hớt phần váng lấp lánh của người đàn ông khi họ ngồi đọc sách, khi họ khóc và khi họ mơ màng. Những phần khác nàng không chọn nổi. Nếu được Vàng Anh chọn, bạn hãy luôn luôn mặc complê, luôn luôn tưới hoa hoặc chạy chân trần trên bãi biển vào lúc hoàng hôn cho nàng nhìn thấy. Nếu bạn ngáp hay xỉa răng là toi đời.

Nói một cách nghiêm túc, Vàng Anh không thể yêu ai lâu, không thể ở một chỗ nào lâu. Nàng xa lạ với mọi sự bằng lòng, dù ở bất cứ chỗ nào. Nếu Vàng Anh làm vua, nàng sẽ chẻ ngai vàng ra chỉ để biết trong ấy ra sao, có kiến hay là có mọt.

Điều đáng quý nhất ở Vàng Anh là sự lao động. Lúc nào nàng cũng đang làm một cái gì đó, và làm quần quật. Nàng là ong thợ kiêm ong chúa, là thuyền trưởng kiêm xúc than, là tổng giám đốc kiêm lau sàn.

Nếu nhờ Vàng Anh làm một việc gì thì bạn sẽ hối hận ngàn đời. Nàng sẽ khiến bạn kiệt sức vì những câu hỏi, những phương án và những cách thử nghiệm. Chỉ cần sống trong nhà Vàng Anh một tuần là đủ vốn sống để viết nên cuốn tiểu thuyết “Người tù khổ sai” và chả khi nào vượt ngục thành công cả.

Vàng Anh còn một ưu điểm nữa là không háo danh, khác với Lê Hoàng chả biết gì mà cứ làm giám khảo. Vàng Anh không thích lên báo, không thích lên tivi. Niềm kiêu hãnh lớn nhất của nàng là có vài lần được độc giả nhầm với nhân vật chính trong phim “Nhật ký Vàng Anh” và nàng không dại gì cải chính.

Rất nhiều dự án lúc bàn bạc, đòi đưa tên Vàng Anh vào danh sách thì người ta háo hức, sau đó người ta kinh hãi nhìn nhau. Bởi nếu Vàng Anh tham gia, người ta sẽ phát hiện ra bản thân mình lười, dốt và dễ thỏa hiệp đến độ nào. Xa Vàng Anh, thiên hạ dốt hơn, hèn hơn nhưng bình an hơn. Vậy cứ xa là tiện nhất.

Tóm lại, dù bọn đế quốc sài lang có bom nguyên tử thì chúng ta cũng chả sợ, khi chúng ta có Vàng Anh. Hiểu rõ điều đó, liên hiệp quốc đã nhiều lần đòi Việt Nam cung cấp lý lịch của Vàng Anh, nhưng đấy là bí mật quốc gia!

Bài: Lê Hoàng
Minh hoạ: Tiến Đạt

http://www.dep.com.vn/modules.php?name=News&file=article&sid=2618

Friday, May 7, 2010

Bánh chưng, bánh dày và số Pi

Cả Lang Liêu và vùa Hùng ngày xưa, và nhiều người trong chúng ta ngày nay chưa biết rằng hình tròn của bánh dày và hình vuông của bánh chưng liên quan đến một bài toán nhức óc nhiều nhà toán học.

Banh chung banh  day va so Pi
Chàng Lang Liêu ngày xưa hẳn không thể biết rằng trong các thứ lúa gạo đã ra đời, có hai thứ lúa gạo khác nhau. Một loại là gạo tẻ mà ta ăn hằng ngày, có tên khoa học là Oryza sativa. Một loại là gạo nếp, có tên là Oryza glutinosa.

Hai loài này không thể lai chéo được với nhau. Mặc dù hai loại gạo đều có thành phần chủ yếu là tinh bột và công thức chung là (C5H10O5)n, nhưng mọi trị số n của mỗi loại tinh bột khác nhau nên tinh bột của gạo nếp dễ bị phân hủy hơn, cho ra một chất dính.

Chính chất dính này đã tạo điều kiện làm nên chất dẻo của bánh chưng và bánh dày. Nhờ được bao bọc bởi nhiều lá (lá dong) và nấu kỹ trong một thời gian dài nên chiếc bánh chưng là một gói kín được tiệt trùng, có thể tự bảo vệ trong một thời gian dài.

Còn chiếc bánh dày tự bảo vệ bằng chất dẻo của chính mình. Vỏ bánh có thể khô cứng nhưng ruột bánh vẫn được giữ nguyên. Khi sử dụng, người ta cắt bỏ lớp khô cứng, nướng phồng lên là ăn được.

Trong kháng chiến chống Pháp, những chiếc bánh dày, bánh chưng được gửi từ hậu phương ra tiền tuyến cho các chiến sĩ, vừa là một thứ lương khô, vừa là một thứ quà đậm đà hương vị quê hương và tình quân dân cá nước.

Xây dựng nên hình tượng Trời, Đất qua hình tròn và hình vuông, có lẽ ông cha ta đã xuất phát từ những quan sát thực tế tự nhiên. Mặt Trời và Mặt Trăng là những hình tròn tuyệt đẹp. Bầu trời với đường chân trời xem như một vòm hình tròn.

Còn đất vuông là hình tượng bắt nguồn từ những thửa ruộng chia ô. Và cũng từ hình tượng đó mà người Trung Hoa xưa đã viết ra chữ “điền” (....). Chiếc bánh chưng với hai chiếc lạt chính là chữ “điền” tượng trưng của Đất.

Cũng ngay từ thời xưa, người ta cũng đã nhận thấy hình vuông và hình tròn là những hình đơn giản nhưng cân đối và đẹp nhất. Người thợ thủ công xưa chỉ cần một sợi dây, một cái cọc là vẽ ra được đường tròn của một cái giếng.

Trống đồng hay cái chiêng cũng được tạo ra như vậy. Còn hình vuông thì chỉ cần gấp một sợi tre hoặc đóng gỗ thành bốn đoạn bằng nhau, rồi dựng sao cho vuông một góc là thành hình vuông.

Thế nhưng cả Lang Liêu thời vua Hùng và nhiều người chúng ta ngày hôm nay còn chưa biết rằng, cái hình tròn và hình vuông ấy lại liên quan đến một bài toán đã làm nhức óc nhiều nhà toán học trong nhiều thế kỷ.

Bài toán cầu phương hình tròn?

“Cầu phương hình tròn” là một bài toán, theo đó, bằng cách nào có thể dựng được một hình vuông có diện tích đúng bằng diện tích hình tròn cho trước chỉ bằng compa và thước kẻ!

Ta đều biết, diện tích hình vuông có cạnh a sẽ là a2. Còn diện tích hình tròn có bán kính R sẽ là pR2.

Ở đây xuất hiện con số Pi (II) mà theo định nghĩa là tỉ số giữa độ dài đường tròn và đường kính của nó. Từ xa xưa, người ta đã nhận thấy tỉ số này nhỉnh hơn 3 một chút và ngày nay, học sinh thường dùng trị số 3,1416.

Người thợ mộc, thợ rừng xưa chỉ cần lấy một sợi dây, đánh vòng quanh thân cây hoặc một cái cột rồi chia làm 3 là có được trị số gần đúng của đường kính của cái cây hay cái cột. Thế nhưng, trị số đúng của số đó (Pi) là bao nhiều?

Suốt hơn 2000 năm khoa học vẫn còn đang tính tiếp những con số lẻ của nó. Đó là vì trước hết số Pi gồm một dãy số lẻ dài vô tận và không tuần hoàn. Một tỉ số như 1/3 cũng cho ta thấy một dãy số lẻ đến vô hạn nhưng tuần hoàn với một dẫy số 3 liên tiếp:

1/3= 0, 33333333333333 (......) 333........

Tỷ số 1/7 cho ta thấy rõ nét hơn một chút chu kỳ tuần hoàn gồm 6 con số khác nhau: 1/7= 0, 142857 142857 142857....

Nhưng số Pi là một dãy số lẻ vô hạn và không tuần hoàn. Sau đây là trị số của Pi với 25 số lẻ đầu tiên:

Pi= 3, 14159 26535 89793 23846 26344...

Pi - con số siêu việt

Người ta có thể hỏi, trên đây mới chỉ là một ít số lẻ của Pi, làm sao có thể biết rằng ở chuỗi số lẻ tiếp theo lại không thể đến một lúc nào đó sẽ gặp một chu kỳ tuần hoàn?

Năm 1776, nhà toán học Pháp Jean Henri Lambert (1728- 1777) đã chứng minh rằng Pi là một số vô tỉ. Nghĩa là Pi- bằng lý thuyết sẽ gồm một chuỗi số lẻ thập phân vô hạn và không tuần hoàn.

Mặc dù vậy, người ta vẫn muốn nhìn tận mắt thấy dãy số lẻ đó như thế nào. Năm 1874, nhà toán học Anh William Shanks đã tính được Pi với 707 số lẻ. Đó là một kỷ lục thời đó, đến nay vẫn chưa ai phá nổi với cách tính bằng tay, không nhờ sự trợ giúp nào của máy tính.

Và 707 số lẻ này, người ta không thấy một sự tuần hoàn nào và các con số xuất hiện một cách ngẫu nhiên, không theo một quy tắc nào. Con số Pi với dãy sỗ lẻ đó đã được trưng bày thành bốn vòng số ở lâu đài Phát minh ở Pari (Pháp). Còn ngày nay, máy tính đã cho phép tính tới 51 tỷ số lẻ của Pi.

Như vậy, ta sẽ không thể tìm một trị số chính xác cho diện tích vòng tròn là pR2, từ đó không thể tính được cạnh hình vuông có diện tích bằng đúng diện tích hình tròn đã cho.

Nhưng với một thủ thuật khéo léo (bằng thước và compa), liệu có thể làm được điều đó không?

Năm 1882, nhà toán học Ferdinand Lindemann (1852- 1919) đã chứng minh con số Pi cũng như số e (= 2, 718281828459045...) là một số siêu việt, tức là số không thể là nghiệm của một phương trình đại số với hệ số nguyên nào cả. Và điều đó, về mặt tiêu chuẩn toán học, sẽ không thể nào dựng được một đoạn thẳng chứa số Pi.

Theo Nguyễn Phúc Giác Hải
KH&ĐS Xuân 2006

Việt Báo (Theo_Tien_Phong)