Có lần chúng tôi thả vịt nghỉ khúc kinh có bóng cây. Bỗng nỗi xấu hổ vì mình là con người xộc lên mũi sặc sụa, khi tôi phát hiện ra chúng chẳng bao giờ cưỡng đoạt và gạt gẫm nhau. Khoảng thời gian trước khi con trống trèo lên con mái rất thật, mềm mại, êm đềm...Tuyệt không có gì là thô tục. Tôi sửng sốt. Thằng Điền sửng sốt. Trời ơi, khác với những gì chúng tôi biết (qua cha tôi, má tôi), trong sự hoan lạc (của những con vịt) đấy ắp thứ gọi là tình-yêu. Điền chới với, nghi hoặc lan ra như một vòng sóng...
Là trẻ con, đôi khi nên tha thứ cho lỗi lầm của người lớn.
Cánh đồng bất tận - Nguyễn Ngọc Tư